Truy cập nội dung luôn

Gương sáng nghị lực

31-05-2021 07:25

Tháng 5, hay còn gọi là tháng công nhân, trên trang Đồng Nghiệp EVN luôn đăng tải những bài viết, bài thơ, bức ảnh khắc họa về những người công nhân Điện đang lao động trực tiếp. Qua góc nhìn chân thực từ những người đồng nghiệp, hình ảnh người công nhân Điện rất đẹp, họ xứng đáng được các đồng nghiệp trân trọng và ngưỡng mộ.

Còn tôi, tôi lại muốn các đồng nghiệp hãy cùng tôi tôn vinh những người công nhân “đặc biệt” đang công tác tại đội sản xuất của Điện lực Đồng Hỷ - Công ty Điện lực Thái Nguyên, không may mắc bệnh hiểm nghèo khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ đã nỗ lực, vượt qua chính bản thân mình để hoàn thành nhiệm vụ, đó là điều mà tôi muốn kể.

Đồng chí Nguyễn Xuân Thọ (người đứng ngoài cùng bên trái) cùng các đồng nghiệp sửa chữa thay thế thiết bị điện cho khách hàng tại xã Hợp Tiến nhân tháng tri ân năm 2019

Đồng chí Nguyễn Xuân Thọ sinh năm 1981, hiện đang giữ chức đội phó đội Quản lý vận hành, bước chân vào nghề đã được 16 năm. Bố mất sớm, vợ chồng Thọ đang ở cùng và chăm sóc mẹ già yếu không có thu nhập, hai con còn nhỏ. Là lao động chính và cũng là chỗ dựa của gia đình. Bỗng một ngày tháng 2/2019, Thọ phát hiện mình bị ung thư đại tràng. Tinh thần suy sụp, không khí nặng nề luôn bao trùm trong căn nhà nhỏ, mẹ vì suy nghĩ mà cũng trở bệnh, vợ trẻ thì giấu chồng nén lau những giọt nước mắt luôn chực trào. Một tuần trôi qua đối với Thọ là rất dài, Thọ sút đi vài kg. Được người thân và bạn bè đồng nghiệp luôn quan tâm an ủi, động viên. Thọ đã xốc lại được tinh thần thu xếp công việc để về Hà Nội điều trị. Vì hoàn cảnh, những ngày hóa trị xa nhà, Thọ đã lựa chọn đi một mình mà không có người thân bên cạnh. Thọ đã nhờ các y, bác sỹ và những người cùng phòng giúp đỡ một số công việc còn chủ yếu là tự lo. Sau một thời gian Thọ đi làm trở lại, quay lại với công việc, các đồng nghiệp trong cơ quan không còn thấy sự ủ rũ trên khuôn mặt mà thay vào đó là một tâm hồn thoải mái vui vẻ. Tâm sự với các đồng nghiệp Thọ cho biết: sẽ đối diện với sự thật và không đầu hàng số phận, bởi Thọ đã xác định được giá trị của cuộc sống và vai trò của người trụ cột. Thọ đã tìm hiểu rất kỹ về căn bệnh và hiểu rằng sự thiếu vắng và bất ổn về tinh thần sẽ làm cho bệnh ngày một nặng thêm, nghiên cứu chế độ ăn uống phù hợp và việc tuân thủ theo phác đồ điều trị được ưu tiên đặt lên hàng đầu. Chi phí thuốc men tốn kém, hai vợ chồng trẻ bàn nhau bán hàng online để tăng thêm thu nhập. Các đơn hàng từ hàng xóm và đồng nghiệp cứ tăng dần, tuy bận rộn vất vả nhưng cũng đem đến cho hai vợ chồng những niềm vui nho nhỏ. Đặc thù của đội Quản lý vận hành rất vất vả, Thọ vẫn tham gia trực tiếp cùng đồng nghiệp khi xảy ra sự cố không quản ngày hay đêm, mưa hay nắng. Những ngày cuối năm, Thọ vẫn cùng các đồng nghiệp tìm đến những hoàn cảnh khó khăn ở vùng sâu vùng xa trong huyện Đồng Hỷ để sửa chữa nâng cấp đường điện và tặng quà cho họ theo chương trình tháng tri ân khách hàng. Tận mắt chứng kiến những hoàn cảnh khó khăn bất hạnh, Thọ tự động viên rằng: mình vẫn còn may mắn vì có một gia đình hạnh phúc thương yêu nhau, có công việc ổn định, và có những đồng nghiệp luôn sẵn sàng động viên chia sẻ. Và với Thọ mỗi ngày đi làm là một ngày vui.

Đồng chí Quách Thị Quỳnh sinh năm 1985, bén duyên với nghề đã được 15 năm, hiện đang là công nhân đội Kinh doanh dịch vụ. Cách đây khoảng 8 năm sau khi sinh cháu thứ 2 thì Quỳnh phát hiện bị bệnh lupus ban đỏ. Bố Quỳnh bị ung thư, mẹ cũng hay đau ốm, bản thân bệnh tật gầy yếu hai con còn nhỏ, nhưng với bản năng người mẹ và nghị lực phi thường, Quỳnh đã cố gắng từng ngày để vượt qua. Ba mẹ con bên nhau trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, khó khăn chồng chất, tiền thuốc và chi phí đi lại thăm khám rất nhiều. Vì phải điều trị thường xuyên, Quỳnh đã hướng dẫn cho các con sớm biết làm việc nhà, tự giác học bài và đặc biệt là ý thức tự lập, vươn lên. Đến thăm Quỳnh vào ngày đông tết 2020, Quỳnh mệt nằm trên giường nhưng 2 cháu đã biết thay mẹ rót nước mời khách và chào hỏi rất lễ phép, căn phòng nhỏ luôn ríu rít tiếng cười đùa con trẻ. Nhìn vào chiếc bảng to treo trên tường Quỳnh kể: “Em ốm đau, lại không có điều kiện đưa các cháu đi chơi, thôi thì chịu khó mua sách hay về hướng dẫn con đọc, để các cháu tự cảm nhận về những điều tốt đẹp thông qua những trang sách, và em mua chiếc bảng to này để các cháu được tự do viết lên những ước mơ, vẽ ra những bức tranh màu hồng về cuộc sống. Đi làm mệt, về nhà nhìn những thông điệp của các con trên bảng là em quên đi những mệt nhọc. Được cái ngoài giờ học 2 cháu luôn quanh quẩn giúp mẹ việc nhà”. Ừ nhỉ, một chiếc bảng to trong một căn phòng nhỏ có vẻ không hợp lý về bố cục, nhưng lại rất hợp lý trong việc nuôi dưỡng những ước mơ, năng khiếu của 2 cháu khi mà điều kiện hoàn cảnh không được bằng bạn bè.

Mỗi loài hoa có cách khoe sắc và toả hương riêng. Mỗi người sinh ra trên đời này, đều tự tạo ra những câu chuyện cho riêng mình. Câu chuyện của Quỳnh còn đặc biệt hơn ở chỗ: trên nhóm Zalo (nhóm của những người có cùng căn bệnh lupus ban đỏ), Quỳnh thường xuyên hỏi han động viên và nếu biết ai đang cần thuốc Quỳnh sẵn sàng san sẻ hay mua thêm thuốc tặng họ. Những gói thuốc được đóng gói cẩn thận nhờ dịch vụ Viettel gửi đến những địa chỉ rất xa như Thanh Hóa, Phú Thọ... Đến tết nhóm của Quỳnh còn bán thiệp chúc tết, bao lì xì để có thêm tiền mua quà tặng cho các bệnh nhân nhỏ tuổi. Vì sức khỏe có hạn nhiều khi trong công việc cũng có những hạn chế, thế nhưng khi khỏe mạnh Quỳnh lại lấy công việc làm niềm vui, lấy 2 con làm động lực để phấn đấu. Quỳnh cố đến sớm hơn để kịp cấp phát thiết bị, vật tư, và buổi trưa, buổi chiều thường nán lại muộn hơn để nhập lại vật tư thiết bị. Ai nhờ việc gì Quỳnh cũng vui vẻ giúp đỡ mà chẳng nghe tiếng phàn nàn. Luôn nở nụ cười trên môi, ngay cả khi mỏi mệt, và Quỳnh bảo: “Công việc và con cái đã không còn thời gian cho em được suy nghĩ, chính vì vậy mà những suy nghĩ tiêu cực không có cơ hội đến gần em và em chẳng có lý do để buồn”. Mong sự lạc quan này luôn đồng hành cùng em, Quỳnh nhé.

 

Thanh Huyền